Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Bi ơi, đừng sợ...


Không quá già, cũng chẳng còn non trẻ. Tôi gần 30 cái xuân xanh và bước qua hạnh phúc và đau khổ, những cuộc tình đến rồi đi như cơn gió thoảng, mong manh chút hạnh phúc bên đời rồi vụt tắt như ngọn đèn dầu trước cơn giông bão. Cuộc đời trở nên chông chênh, chai sạn trước hai chữ ái tình. Bao đam mê, mơ ước và những sắc màu hạnh phúc của một thời nay còn lại gì trong tôi?

Yêu và hận, sự mong manh quá đổi. Ghét và thương cũng chắc cách nhau mấy cung đường, mọi thứ đều có thể xảy ra?
Khi cuộc sống hối hả chạy qua, bỏ lại sau lưng bao nhiêu điều nuối tiếc, ta chợt ngoảnh lại nhìn những ngày cũ và chợt nhận ra rằng chẳng còn lại gì ngoài những nỗi nhớ, nỗi nhớ cồn cào trong tim dành cho ai đó. Một nỗi nhớ không tên, mà cũng chẳng có định nghĩa, ý niệm... Nó cứ gờn gợn trong cảm xúc, trong suy nghĩ ngay cả những công việc thường ngày, dường như chúng đang chạy trốn sau những vặt vảnh tất bật của đời thường. Nỗi nhớ có khi làm mình quay quắt...


Đôi khi người ta muốn quên đi quá khứ để sống thật hơn, với tâm hồn và những người xung quanh. Thật khó để chối bỏ những ngày đi qua nhiều kỷ niệm, chúng đã là những vết dấu cũ, khắc sâu vào trong tâm hồn, hằn lên kí ức và hun hút trong những tâm tư… Đôi khi người ta cố để quên đi thực tại, những nỗi cô đơn trống rỗng khi một ngày buồn vừa gõ cửa, quên đi những chối từ buồn đau và khổ lụy trong tình yêu. Đôi khi cố quên là biết sẽ nhớ rất nhiều.


Đã bao lần cố muốn quên em thì lòng càng nhớ, Anh cứ ngỡ mình đã quên rồi, quên thật rồi, không nhớ gì về những ngày tháng đã qua. Những kỷ niệm tưởng như đã bám đầy rêu, anh xếp nó vào ngăn trong cùng của ký ức, Thế mà chiều nay khi hoàng hôn buông xuống anh lại được nghe bài hát cũ ngày nào mà cả em và anh đều thích, nó đưa anh quay về với kỷ niệm cùng em.
….. Mùa xuân vừa đến hoa về trên những bàn tay. 
Và em vừa đến thay màu áo mới vì anh 
Nguyện cho ngày tháng êm đềm như những sớm mai. 
Những nhọc nhằn chớm quen, vẫn trong ngần mắt em, 
đang nhìn về anh………




ta quen nhau bằng hai chữ " tình cờ ".Bây giờ ta xa nhau, cũng chỉ vì hai chữ "không duyên ". Ta không nên trách ông trời trớ trêu, ta cũng đừng nên hỏi vì sao thế này, 
Những giờ phút bên em thật hạnh phúc, em là cô gái bé bỏng và dễ thương. Em mong manh và nhỏ bé quá. Anh thương em lắm. Anh đã nghĩ rằng chúng mình có thể yêu nhau vô tư, không cần suy tính gì hết, chỉ có hai đứa mình... Nhưng anh đã nhầm. Nếu anh nghĩ như thế thì anh đã quá ích kỷ, anh chỉ nghĩ cho mình. Còn em, em là con gái... Chính anh cũng đã nhiều lần nghe em nhắc đến một tương lai nào đó... mà với anh em không cảm thấy được nó, phải không em? Những giây phút bên em nồng nàn đắm đuối đó là những giây phút anh rất Hạnh phúc. Và anh cũng cảm nhận được điều hạnh phúc đó ở em.


Nhớ lắm những câu em nói” hãy hôn em đi” khi chúng mình gần nhau, hòa vào làm một trong căn phòng ấy. 
Nhưng chúng ta đành phải chia tay sau những giây phút HP đó, vì anh không thể là người mang lại cho em HP cả cuộc đời. Vết thương nào rồi cũng sẽ qua, thời gian sẽ làm cho em quên anh. Em à,Cuộc đời còn nhiều điều tốt đẹp lắm hãy cố lên nhé. Thời gian chúng ta ở gần nhau thì chúng ta hãy trân trọng nó. Có thể em thấy anh lạnh lùng quá, sao anh lại có thể tàn nhẫn như thế... nhưng, anh vốn là vậy... Mong em hiểu cho anh. Anh sẽ trở thành anh trai của em được không? - Em hãy lau nước mắt đi. Mạnh mẽ lên em. Anh vẫn còn ở đây mà. Anh vẫn còn ở bên em. Bi ơi – Đừng sợ……

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét